Thank you for being part of soforce don't forget to follow us on twitter SoForce
NIỀM VUI CỦA CHIẾC THANG MÁY GIA ĐÌNH THỦY LỰC - SoForce

Howdy, Stranger!

It looks like you're new here. If you want to get involved, click one of these buttons!

NIỀM VUI CỦA CHIẾC THANG MÁY GIA ĐÌNH THỦY LỰC

Khi bạn không còn cống hiến nữa, bạn bắt đầu chết dần. ( Eleanor Roosevelt)

Lắng nghe tâm tư của một chiếc Thang máy gia đình thủy lực để trân trọng tâm huyết của anh ấy với công việc và tình cảm sâu sắc anh dành cho gia chủ.
Chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ thong thả buông 12 tiếng, kim giây lạch cạch chạy... Đêm tĩnh mịch. Mọi sinh hoạt hoàn toàn ngưng đọng. Trong căn nhà rộng lớn, chỉ còn chàng Thang máy gia đình thủy lực và chú chó đốm Bern chưa ngủ.

Bern mới về 1 tuần nay. Cậu đã hết lạ lẫm với mọi người trong nhà, duy chỉ có anh bạn to lớn này là cậu chưa bắt chuyện. Khi không phải làm việc, anh ngồi cạnh cầu thang bộ. Khoảng không gian vẻn vẹn 1m2. Trông anh ta khá lạnh lùng, khó gần. Bảnh bao nhưng kiệm lời. Chỉ lẳng lặng quan sát và làm việc.

Thang máy gia đình thủy lực Italia sang trọng, đẳng cấp

Đêm nay, sau khi được anh chàng người Ý chở một vòng thăm thú các phòng, xuống tầng 1 ngồi cạnh nhau Bern mới chủ động làm quen.

  • Nói thật lúc đầu tôi không ấn tượng về anh bạn lắm. Tôi nghĩ cậu cậy tài nên kiêu căng - Bern thủ thỉ.

  • Ôi anh nghĩ thế sao? Tôi cũng bình thường như bao người lao động tay chân khác mà, có gì đặc biệt đâu - Chàng người Ý khoát tay cười xuề.

Bern đưa mắt nhìn từ đầu đến chân chàng trai Ý:

  • Đặc biệt chứ, anh là người ngoại quốc, lại xuất thân dòng dõi nổi tiếng. Nhìn trang phục và phong thái của anh thì biết. Được một người Ý phục vụ cũng oách thật. Sang trọng hẳn. Nhà ông bà chủ có điều kiện mới mời anh về đây được.

    • Anh bạn quá lời rồi. Mọi người cứ nghĩ chúng tôi xuất thân từ dòng họ Thủy lực của Ý thì sẽ kén chọn, khó tính nhưng thực chất chúng tôi rất đơn giản, dễ hòa nhập, chẳng câu nệ gì. Vào nhà cao thấp, to nhỏ… điều kiện thế nào chúng tôi cũng đón nhận vui vẻ. Dù là người Ý, người Nhật hay người Việt cũng vậy thôi. Tôi quan niệm, làm tốt bổn phận là danh dự của mình, đòi hỏi nhiều mà làm dở người ta cười cho - Chàng trai từ tốn đáp - Chuyện ăn uống cũng vậy. 365 ngày, sáng tối đều đều mấy chục chuyến nhưng tôi không có nhu cầu nhiều, nhà chủ bảo tính tôi tiết kiệm. Khổ, tiết kiệm gì đâu, cơ địa mình như thế, nạp nhiều vào người cũng không hấp thụ được, lại ì ạch nặng nề thêm. Tôi thích vận động. Ngồi không buồn tay buồn chân lắm - Vừa nói, chàng cửu vạn vừa vươn vai, lắc cổ, tập mấy động tác thể dục tại chỗ.

    • Đi ra từ kinh đô thời trang có khác. Phong cách ăn mặc của anh rất đẹp, lịch thiệp nhưng không bị khô cứng - Bern trầm trồ.

    • Trang phục của tôi được thiết kế bởi các hãng: Giuciano, Swaroski, Trend… Họ hàng nhà tôi phục vụ trong nhà nữ hoàng Đan Mạch, Tổng thống Ý, Tổng thống Nelson Mandela, danh thủ bóng đá David Beckham…

  • Thật sao, đẳng cấp quá, họ hàng nhà anh thật kỳ tài - Bern suýt xoa ngưỡng mộ.

  • Có gì đâu anh bạn. Dòng họ Thủy lực nhà tôi đều làm cho những nơi như vậy mà.

  • Thế sao anh lại sang Việt Nam?

  • Cũng là cơ duyên đấy cậu ạ. Nhà rộng đẹp thênh thang thế này, ông chủ không muốn để cha mẹ già ở tầng trệt ẩm thấp, mà các cụ yếu rồi không thể leo cầu thang được. Cụ ông ngồi xe lăn là do bị tai biến năm 2011 đấy, cũng may vẫn còn tỉnh táo. Cụ bà thì bệnh xương khớp kinh niên, mỗi năm đi trị liệu mấy đợt. Lúc đó thấy cần kíp một người hỗ trợ việc di chuyển trong nhà, mà phải là người cẩn trọng, đảm bảo an toàn tuyệt đối. Chứ thuê mấy ông thô bạo, cẩu thả, chở người già thương tật, người đau chân, rồi trẻ em mà cứ hùng hùng hổ hổ phóng thì cũng sợ. Nhỡ may vấp váp thì chết dở. Ông chủ cũng đi tìm kiếm khắp nơi không ưng ai, tình cờ thế nào mà lại liên hệ với Gama Việt Nam- công ty cung cấp thang máy, cũng là cơ quan đại diện cho hãng bên Ý của chúng tôi- họ điều tôi sang luôn. Ông chủ bảo dòng họ Thủy lực nhà tôi là phù hợp nhất. Hồi đó thanh niên trẻ trung, nhiều hoài bão khám phá, mình cũng muốn đến một đất nước mới, gặp gỡ những con người mới để trải nghiệm. Từ ngày tôi về các cụ thoải mái hẳn. Ngày nào tôi cũng chở cụ ông xuống phòng khách, phòng ăn rồi lên tầng 6 tụng kinh, lên phòng thờ thắp hương. Ông bà hiền hậu lắm, xem tôi như bạn. Bà hay dí dủm nói với ông: “May có chú Thang máy, không thì chẳng biết tôi với ông mò xuống bếp thế nào. Hay con cháu phải phục vụ mình tận chân răng”. Lúc mới vào đây tôi đã có cảm giác rất thân thuộc, thích nghi nhanh như nhà mình. Nhiều lúc nghĩ có lẽ số phận sắp đặt như vậy rồi.

Thang máy gia đình thủy lực Italia an toàn cho người khuyết tật

  • Tôi mới về nhưng thấy mọi người đều quý anh. Nhắc đến anh ai cũng khen ngợi. - Bern đứng lên lục trong góc bếp cục xương cậu đang gặm dở lúc tối.

  • Vâng, nói chung tôi được mọi người tin tưởng. Về chuyên môn, tôi được hãng đào tạo bài bản. Tôi có thể chở 5 người đi một mạch từ tầng 1 đến tầng 7 mà không cần nghỉ ngơi. Tôi sẽ hát nếu được yêu cầu. Quan trọng nhất là cẩn trọng, tay chân vững vàng, làm chủ tốc độ, đảm bảo an toàn cho mọi người. Đó là tự trọng nghề nghiệp của chúng tôi. Kể ra không phải ngạo mạn đâu, nhưng quả thật bao năm làm việc tôi chưa gặp sự cố nào, luôn được đánh giá cẩn thận, chu đáo. Tôi chạy với vận tốc trung bình 0,3 m/s- 0,6 m/s, vừa đủ để mọi người cảm thấy an tâm mà không phải quá chậm.

  • Tôi mới về nhưng cũng hiểu được phần nào. Bà ấy biển thủ tiền mua thức ăn của chúng tôi. Đồ ăn của tôi và chị Mèo bị bớt xén nhiều. Cục xương này tôi phải để dành từ sáng - Bern bức xúc giãi bày.

    • Thì vậy đấy! Ông bà và anh chị chủ bận rộn đi suốt làm sao để ý hết được. Hai cụ lại già rồi, chỉ nghỉ ngơi và tụng kinh trên phòng. Cùng là người lao động mà thấy thái độ làm việc không trung thực của bà ta tôi không thể chấp nhận được. Không có tâm nhưng khéo miệng lấp liếm. Việc gì cũng làm qua loa mà cuối tháng vẫn lĩnh lương đều.

Thang máy gia đình thủy lực Italia an toàn cho bà bầu

Hôm nọ tôi đưa chị chủ nhà từ tầng 5 xuống để đi đẻ. Nghe chuyện chung cư bên cạnh có chị suýt đẻ rơi trong thang máy tôi cũng hồi hộp. Hằng ngày vẫn ung dung điềm tĩnh chở mọi người mà không hiểu sao lúc đó lại thấy run run. Cả nhà khẩn trương chuẩn bị đồ đạc vào viện, 2 người đỡ mẹ con chị ấy lên lưng tôi. Tôi cố gắng chạy nhanh nhưng nhẹ nhàng hết sức. May quá, 2 tiếng sau thấy báo tin về cho ông bà cụ là mẹ tròn con vuông. Lại chuẩn bị chào đón một thiên thần, được nghe tiếng ê a mỗi ngày. Cả nhà sẽ rộn rã niềm vui. Chúng ta sắp được đón nhiều khách đến chúc mừng đấy.

Bern nhoẻn miệng cười:

  • Thế anh có nhớ quê không? Có muốn về lại bên kia nữa không?

  • Tôi vẫn luôn coi đây là gia đình mình mà. Xác định sẽ gắn bó suốt đời trong ngôi nhà này, tận tâm tận lực phục vụ mọi người. Giờ có anh về càng vui, đàn ông chia sẻ với nhau dễ hơn. Chứ thực sự tôi không biết nói chuyện gì với cô Mèo. Nàng tiểu thư đỏng đảnh chứ không ào ào như anh em mình.

Bern chợt nghĩ: “Người Ý thật nhiệt thành và tốt bụng”.

Một hồi chuông nữa đổ. Đã 3h sáng. Vẫn những câu chuyện không dứt về về công việc, cuộc sống trong nhà chủ, về nước Ý diễm lệ và những người đã gặp gỡ…. Bern ngồi nghe say sưa. Thi thoảng góp vài câu hài hước, cả hai lại cười xòa. Nhìn sang đã thấy cô Mèo trắng đủng đỉnh nằm trên ghế sofa từ lúc nào. Nàng dỏng một tai nghe, mắt vẫn lim dim muốn ngủ.

Bên ngoài gió lùa mạnh đập vào cửa sổ. Đêm lạnh 8 độ nhưng góc cầu thang vẫn thật ấm cúng. Ở đó có ba kẻ dễ mến biết rằng họ sẽ gắn bó trong căn nhà này rất nhiều năm tháng nữa.

Sign In or Register to comment.